Thiết kế chưa có tên

Created in Canva

Kính thưa Ban Giám khảo và các bạn trẻ yêu mến văn hóa đọc! Người ta thường nói: “Muốn đi nhanh thì đi một mình, muốn đi xa thì đi cùng nhau.” Hành trình lan tỏa văn hóa đọc cũng vậy. Trở thành một “Đại sứ” không phải là để chứng minh mình đã đọc bao nhiêu cuốn sách, mà là bản thân có thể thắp lên ngọn lửa đam mê đọc sách cho bao nhiêu người xung quanh. Trong kỷ nguyên số hiện nay, thách thức lớn nhất của chúng ta không phải là thiếu sách, mà là thiếu đi sự tập trung và thói quen kiên nhẫn lật giở từng trang. Bài dự thi này của em không chỉ là lời bộc bạch về niềm đam mê cá nhân, mà quan trọng hơn, đó là một lời vẫy gọi, một kế hoạch hành động thực tế không chỉ kết nối các thành viên gia đình lại với nhau mà còn biến việc đọc sách từ một thói quen cá nhân trở thành một nét đẹp văn hóa cộng đồng trong thế hệ trẻ hôm nay. LỜI MỞ ĐẦU

Đề 1: Câu1:Emhãygiớithiệumộtcuốnsách,tácphẩm văn học mà em yêuthíchcangợitìnhyêuquêhương,đấtnướcvà tinh thần đại đoàn kếtdântộc,quađókhơidậykhátvọngxâydựng đất nước Việt Nam phồn vinh,hạnh phúc. Câu2:Theoem,trongthờiđạicôngnghệsốvà mạng xã hội phát triểnmạnhmẽhiệnnay,việcđọcsáchvàtìmhiểu các tác phẩm viết vềquêhương,đấtnướccóýnghĩanhưthếnàođối với học sinh? Em hãyđềxuấtnhữnghoạtđộnghoặcsángkiếnsáng tạo (có thể kết hợp nềntảngsố,mạngxãhội,sáchđiệntử,video,podcast...) nhằm lan tỏa nhữnggiátrịtốtđẹpcủadântộcthôngquaviệcđọc sách đến học sinh vàcộngđồng(Nêuđượcmụctiêu,đốitượnghưởng lợi, nội dung công việc thực hiện,dự kiến kết quả đạt được).

Câu 1: Viết tiếp lời cho một tác phẩm mà em đã đọc nhằm lan tỏa tình yêu đọc sách, thông qua đó khơi dậy khát vọng xây dựng đất nước Việt Nam phồn vinh, hạnh phúc. - Vua ban cho cam quý nhưng xem ta như trẻ con, không cho dự bàn việc nước! Ta tuy tuổi nhỏ, nhưng dòng máu nhà Trần trong ta đâu có kém ai? Tại sao giặc dữ ngoài bờ cõi mà ta lại phải đứng ngoài cuộc? Trong lòng Hoài Văn Hầu, một cảm giác khó chịu, ấm ức đến tột cùng đang dâng lên như triều cường: Bước chân của Trần Quốc Toản nặng nề dẫm lên những bờ cát mịn ven sông Lục Đầu. Tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền rồng của vua Trần Nhân Tông từ xa vọng lại, nghe như tiếng cười nhạo vào cái sự “trẻ con” của chàng. Quả cam quý - phần thưởng của bậc thiên tử - giờ đây chỉ còn là một mớ bầy nhầy, nước cam rỉ qua kẽ tay, dính ráp và cay sè.

Cái khó chịu của Quốc Toản không phải là sự hờn dỗi ích kỷ của một đứa trẻ không được chia phần, mà là nỗi đau đớn của một bậc trung thần nghĩa sĩ bị tước đi quyền được cống hiến cho giang sơn. Chàng nghiến răng, nhìn về phía Bắc - nơi những toán quân Nguyên Mông đang hăm he bờ cõi, lòng như có lửa đốt. Chàng muốn vung gươm, muốn hét vang, muốn lao ngay ra chiến trường để chứng minh mình không còn nhỏ. Nhưng rồi, cơn bốc đồng của tuổi trẻ cũng dịu lại khi Quốc Toản trở về phủ đệ của mình. Đêm kinh kỳ sương xuống lạnh buốt. Nhìn bàn tay vẫn còn lấm lem vết nước cam đã khô, chàng chợt sững sờ. Chàng đã bóp nát một quả cam, nhưng liệu chàng có thể bóp nát được hàng vạn quân giặc hung hãn bằng một đôi bàn tay trần và một tấm lòng phẫn nộ vô tri? Quốc Toản bước vào thư phòng của người cha quá cố. Nơi đây, những giá sách bằng gỗ lim chứa đựng hàng trăm cuộn binh thư, cổ tịch bám đầy bụi. Chàng thắp nến lên. Ánh lửa bập bùng soi rõ những dòng chữ chữ Hán sắc sảo trên các thẻ tre. Chàng lật mở cuốn Binh thư yếu lược và các tư liệu lịch sử về những triều đại trước.

Một thế giới mới mở ra trước mắt người thiếu niên: Chàng đọc được lời dạy của cổ nhân: “Binh vô thường thế, thủy vô thường hình” (Đánh trận không có thế cố định, nước không có hình dáng cố định). Chàng hiểu ra rằng: Muốn đánh giặc, không thể chỉ dựa vào năm dòng máu nóng và sự liều mạng. Giặc Nguyên Mông đã san phẳng cả thành Quách từ Á sang Âu nhờ vào chiến thuật kỵ binh bậc thầy và sự tàn bạo có tổ chức. Chàng nhận thức sâu sắc: Kẻ thù mạnh không chỉ ở gươm giáo, mà mạnh ở sự tính toán. Muốn thắng một kẻ thù có “đầu óc”, người nước Nam phải có một “cái đầu” tỉnh táo và thông tuệ hơn chúng. Chính trong đêm định mệnh ấy, giữa không gian im ắng của thư phòng, tình yêu đối với tri thức và sách vở đã nhen nhóm trong lòng Trần Quốc Toản. Chàng nhận ra sách chính là người thầy vĩ đại nhất, là kho tàng kinh nghiệm xương máu của cha ông. Chàng nhận ra lý do Vua không cho chàng dự bàn việc nước: không phải vì vua ghét bỏ, mà vì chàng chưa đủ độ chín chắn, chưa có cái tầm nhìn chiến lược của một vị tướng. Chàng tự nhủ: “Ta phải học! Phải đọc sách để hiểu thấu binh pháp, để trở thành một thanh gươm sắc bén có tư duy, chứ không phải một con thiêu thân lao vào lửa!”

“Cậu còn trẻ, tài sản này là do tổ tiên để lại, bán đi rồi cậu lấy gì để sống?”. Mọi người trong phủ đều bàng hoàng. Có người khuyên can: - Giang sơn nghiêng ngửa, kẻ làm trai không thể ngồi không hưởng lộc. Ta quyết định bán toàn bộ gấm vóc, ruộng điền, trang trại và trân bảo trong phủ này để mua vũ khí, tích trữ lương thảo và chiêu mộ binh sĩ. Quốc Toản khảng khái đáp: “Nước mất thì nhà tan, bờ cõi này thuộc về giặc thì gấm vóc, ruộng vườn kia cũng thành tro bụi. Giữ lại sản nghiệp làm gì khi bản thân phải làm nô lệ cho giặc Bắc?”. Khi nhận thức đã thông suốt, nỗi khó chịu, ấm ức ban đầu biến thành một quyết tâm sắt đá. Trần Quốc Toản hiểu rằng, tri thức trong sách phải được cụ thể hóa bằng hành động thực tế. Chàng không thể ngồi chờ triều đình ban binh phù. Chàng sẽ tự tạo ra quân đội của riêng mình. Sáng hôm sau, Hoài Văn Hầu triệu tập tất cả gia nhân, quản gia trong phủ. Chàng dõng dạc tuyên bố:

Hàng loạt ngựa quý, sừng tê, ngà voi, ruộng đất dọc bờ sông đều được quy đổi thành tiền vàng. Phủ đệ lộng lẫy ngày nào giờ trở nên trống trơn, nhưng trong mắt người thiếu niên ấy, một tài sản khác lớn hơn, vĩ đại hơn đang hình thành: đó là ý chí và sức mạnh của toàn dân. Với số tiền có được, Quốc Toản cho thợ rèn ngày đêm đúc gươm đao, giáo mác. Chàng tự tay viết sáu chữ lên tấm vải đại kỳ màu đỏ thắm: “PHÁ CƯỜNG ĐỊCH, BÁO HOÀNG ÂN” (Phá giặc mạnh, báo ơn vua). Tiếng vang về một vị vương tử trẻ tuổi, thông minh, sẵn sàng bán hết gia sản để chiêu binh cứu nước lan rộng khắp vùng kinh kì và các hương thôn lân cận. Hàng nghìn chàng trai trẻ - những người nông dân, những gã tiều phu, những thanh niên làng chài vốn mang lòng căm thù giặc sâu sắc - đã nô nức kéo về dưới ngọn cờ sáu chữ vàng. Quốc Toản không chỉ dạy họ cách cầm gươm, cầm giáo. Vận dụng những kiến thức đã đọc được từ sách binh pháp trong những đêm không ngủ, chàng chia quân đội thành các đội ngũ chỉnh tề, lập ra các chiến thuật du kích, tận dụng địa hình sông nước của nước Nam.

Chàng thành lập một thư viện nhỏ ngay trong doanh trại, ép các tiểu tướng phải học chữ, đọc sách để hiểu rõ luật quân đội và lòng trung nghĩa. Chàng hiểu rằng: “Một đạo quân có văn hóa là một đạo quân bách chiến bách thắng”. Thế rồi, ngày khói lửa ngập trời cũng đến. Thoát Hoan dẫn đại quân Nguyên Mông hung hãn tràn qua biên giới như thác lũ. Quân đội nhà Trần phải rút lui chiến lược để bảo toàn lực lượng. Chính trong bối cảnh ngặt nghèo ấy, đạo quân của Trần Quốc Toản đã xuất hiện như một thần binh. Dưới cái nắng gay gắt của mùa hè, ngọn cờ đỏ thêu sáu chữ vàng “Phá cường địch, báo hoàng ân” tung bay phần phật trên bến Chương Dương. Đối mặt với những chiến thuyền khổng lồ và những tên lính Mông Cổ hung hãn, Trần Quốc Toản không hề nao núng. Kiến thức từ những cuốn sách địa lý và binh pháp thủy chiến đã giúp chàng nhìn ra điểm yếu của đối phương: thuyền giặc to lớn nhưng xoay xở kém trên dòng sông cạn, đầy phù sa và luồng lạch phức tạp của nước Nam.

“Hỡi các chiến sĩ! Sau lưng chúng ta là kinh thành Thăng Long, là cha mẹ, là mồ mả tổ tiên! Trước mặt chúng ta là lũ cướp nước hung tàn! Hãy nhìn ngọn cờ của ta, nghe tiếng trống của ta mà tiến lên!” - Tiếng hô của Quốc Toản vang vọng cả một vùng sông nước. Chàng tự mình cưỡi ngựa, dẫn đầu toán quân cảm tử lao thẳng vào lòng địch. Những chiếc thuyền nhỏ, cơ động của quân Hoài Văn áp sát thuyền to của giặc, dùng lửa đốt phá, dùng giáo dài đâm hất tên địch xuống sông. Chiếc áo bào màu đỏ của chàng đỏ rực giữa trận tuyến, đi đến đâu, đầu giặc rơi đến đấy. Sáu chữ vàng trên lá cờ như một thứ bùa hộ mệnh, tiếp thêm sức mạnh vô song cho các binh sĩ. Chiến thắng Chương Dương vang dội. Khói lửa chưa tan, Vua Trần Nhân Tông và Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn ngự giá ra chiến trường kiểm tra tình hình. Khi nhìn thấy đạo quân thiếu niên tinh nhuệ, kỷ luật cùng lá cờ sáu chữ vàng rách tả tơi vì hòn tên mũi đạn, nhà vua đã không kìm được nước mắt.

- Hoài Văn Hầu! Ngươi không còn là đứa trẻ cầm quả cam ngày nào nữa. Ngươi là một dũng tướng, là niềm tự hào của hoàng tộc và của cả đất nước Đại Việt này! Vua bước tới trước mặt Trần Quốc Toản - lúc này người đầy vết thương và máu giặc - ôn tồn nói: Quốc Toản quỳ xuống, cái quỳ lần này không phải để xin tội, mà là cái quỳ của một người anh hùng đã chứng minh được giá trị của trí tuệ và lòng quả cảm. Chàng nhận ra, quả cam nát ngày ấy chính là cái duyên, là động lực bắt đầu, nhưng chính sách vở và sự thấu hiểu đại nghĩa mới là thứ đưa chàng đến vinh quang ngày hôm nay. Khép lại những trang sách, em trở về với thực tại của thế kỷ XXI, ngồi dưới ánh đèn bình yên mà biết bao thế hệ cha ông đã đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả xương máu để gìn giữ.

Trong lòng em dâng lên niềm tự hào, lòng biết ơn sâu sắc đối với những người anh hùng đã không tiếc tuổi xuân và sinh mạng vì độc lập của dân tộc. Câu chuyện về Trần Quốc Toản tuy diễn ra cách đây hơn bảy thế kỷ nhưng chưa bao giờ thuộc về quá khứ. Tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và khát vọng cống hiến của người thiếu niên anh hùng ấy vẫn như một ngọn lửa âm thầm cháy sáng, kết nối quá khứ với hiện tại, tiếp thêm động lực để thế hệ trẻ hôm nay sống có lý tưởng, có trách nhiệm và không ngừng nỗ lực xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp. Trần Quốc Toản ngày xưa có quả cam nát và ngọn lửa căm thù giặc để thức tỉnh. Còn thanh niên ngày nay, chúng ta có gì? Chúng ta có những trang sách, có kho tàng tri thức khổng lồ của nhân loại đang chờ được khám phá. Em tự hỏi, nếu Hoài Văn Hầu ngày ấy chỉ có cái dũng của một kẻ võ biền, không tìm đến sách binh thư, không suy ngẫm sâu xa, thì liệu chàng có thể lập nên chiến công hiển hách như vậy không? Câu trả lời chắc chắn là không. Sách chính là chất xúc tác biến năng lượng bốc đồng của tuổi trẻ thành sức mạnh chiến lược, biến sự tức giận nhất thời thành lòng yêu nước vững bền.

Trong thế giới phẳng ngày nay, “giặc ngoại xâm” không còn mang hình hài của những toán quân cầm gươm giáo bên kia biên giới. Đó là sự nghèo nàn, lạc hậu. Đó là sự vô cảm, suy thoái đạo đức. Đó là sự tụt hậu về công nghệ và kinh tế so với bạn bè quốc tế. Để chiến thắng những “kẻ thù” vô hình ấy, vũ khí duy nhất của chúng ta chính là tri thức. Và con đường ngắn nhất, bền vững nhất để đạt được tri thức chính là đọc sách. Đọc sách không phải để trở thành mọt sách mĩ miều, mà đọc sách để “khai tâm, mở trí”, để hiểu mình là ai, đất nước mình đang ở đâu và mình cần làm gì cho tổ quốc. Mỗi lần đọc sách lịch sử, em lại thấy lòng mình rạo rực một khát khao cháy bỏng. Em mơ về một Việt Nam phồn vinh, nơi mỗi người dân đều được sống trong hạnh phúc, tự do và ấm no. Nhưng khát vọng ấy không thể là một giấc mơ hão huyền nếu chúng ta không bắt tay vào hành động từ những việc nhỏ nhất.

Là một học sinh, em tự hứa với bản thân sẽ học tập tinh thần của Trần Quốc Toản: Biết “khó chịu” trước những yếu kém của bản thân: Khi thấy mình chưa giỏi, chưa chăm, phải biết tự hổ thẹn để cố gắng, giống như Quốc Toản hổ thẹn khi bị coi là trẻ con. Biết “suy ngẫm” qua những trang sách: Dành thời gian đọc sách mỗi ngày thay vì lướt những video ngắn vô bổ trên mạng xã hội. Tìm đọc những cuốn sách về lịch sử, khoa học, tư duy để làm giàu vốn sống. Sẵn sàng “bán” đi sự lười biếng, ích kỷ: Đầu tư thời gian, công sức và tâm huyết cho việc học tập, tham gia các hoạt động cộng đồng, lan tỏa những giá trị tốt đẹp đến mọi người xung quanh. Em muốn viết tiếp lời cho tác phẩm Bóp nát quả cam bằng chính cuộc đời của thế hệ chúng em. Quả cam ngày xưa đã nát, nhưng từ mảnh đất nơi nước cam ấy thấm xuống, đã mọc lên những cây đại thụ của lòng yêu nước, của trí tuệ Việt Nam. Hãy tưởng tượng, nếu mỗi học sinh Việt Nam hiện nay đều mang trong mình tinh thần của lá cờ sáu chữ vàng, nhưng được chuyển dịch theo ngôn ngữ của thời đại mới: MỞ RỘNG TƯ DUY - NÂNG TẦM ĐẤT NƯỚC

Chúng ta sẽ không còn những buổi chiều la cà quán xá vô nghĩa, không còn những giọt nước mắt hối hận trước phòng thi, và quan trọng hơn, chúng ta sẽ không để đất nước mình thua kém bất kỳ quốc gia nào trên thế giới. Hãy cầm sách lên và đọc, như Trần Quốc Toản đã từng lật mở những trang binh thư trong đêm thâu. Bởi vì mỗi trang sách bạn lật hôm nay, chính là một viên gạch xây dựng nên đài vinh quang của một Việt Nam phồn vinh, hạnh phúc và trường tồn mai sau!

Câu 2: Em hãy đề xuất những hoạt động hoặc sáng kiến sáng tạo (có thể kết hợp nền tảng số, mạng xã hội, sách điện tử, video, podcast...) nhằm lan tỏa những giá trị tốt đẹp của dân tộc thông qua việc đọc sách đến học sinh và cộng đồng? (Nêu được mục tiêu, đối tượng hưởng lợi, nội dung công việc thực hiện, dự kiến kết quả đạt được). Trong kỷ nguyên số năm 2026, khi công nghệ trí tuệ nhân tạo và các thiết bị thông minh đang tái định hình cách con người giao tiếp và tiếp nhận thông tin, câu hỏi đặt ra cho thế hệ trẻ chúng ta không chỉ là đọc cái gì, mà là làm sao để việc đọc trở thành bệ phóng lan tỏa những giá trị tốt đẹp của dân tộc. Nhìn lại lịch sử, tinh thần yêu nước, lòng tự tôn dân tộc hay ý chí tự cường chưa bao giờ là những khái niệm trừu tượng trên trang giấy, mà nó vốn dĩ được nuôi dưỡng từ những điều bình dị nhất. Thấu hiểu điều đó, em xin đề xuất sáng kiến mang tên “Kết nối gia đình”. Mục tiêu cốt lõi của dự án này không dừng lại ở việc thúc đẩy số lượng trang sách được lật mở, mà xa hơn, là kiến tạo một không gian văn hóa ngay trong mỗi nếp nhà, biến việc đọc sách thành sợi dây thiêng liêng gắn kết tình cảm gia đình.

Từ ngọn lửa nhỏ nơi phòng khách của mỗi căn nhà, thông qua sức mạnh của công nghệ, chúng ta sẽ lan tỏa những câu chuyện lịch sử, những bài học đạo đức làm người đến với đông đảo học sinh và cộng đồng, biến mạng xã hội thành một không gian văn hóa giàu tính nhân văn. Đối tượng hưởng lợi trước hết và trực tiếp nhất từ sáng kiến chính là bản thân các em học sinh và các bậc phụ huynh. Trong xã hội hiện đại, khoảng cách thế hệ và sự bận rộn đôi khi khiến cha mẹ và con cái thiếu đi tiếng nói chung. Khi dự án được triển khai, mỗi gia đình sẽ trở thành một "tế bào văn hóa đọc", nơi cha mẹ thấu hiểu tâm tư của con cái và con cái được tắm mát trong dòng chảy tri thức, yêu thương của đấng sinh thành. Không dừng lại ở đó, đối tượng hưởng lợi gián tiếp nhưng vô cùng mạnh mẽ chính là cộng đồng người dùng mạng xã hội, đặc biệt là thế hệ trẻ độc giả số. Thay vì bị cuốn vào những nội dung giải trí vô thưởng vô phạt trên internet, họ sẽ được tiếp cận với những nguồn năng lượng tích cực, những góc nhìn mới mẻ về lịch sử và văn hóa dân tộc được truyền tải một cách sinh động, gần gũi từ chính những câu chuyện đời thường của các gia đình xung quanh.

Việc này giúp biến những trang sách giấy thành những thông điệp số có sức lan tỏa rộng rãi, chạm đến trái tim của nhiều người đọc khác trong cộng đồng. Để hiện thực hóa mục tiêu đó, nội dung công việc sẽ được triển khai một cách đều đặn và sáng tạo qua từng tuần, kết hợp chặt chẽ giữa không gian truyền thống và nền tảng số. Trụ cột đầu tiên của sáng kiến là việc thiết lập “Giờ đọc yêu thương” vào mỗi tối cuối tuần. Trong khoảng thời gian từ ba mươi đến bốn mươi lăm phút, tất cả các thành viên trong gia đình sẽ cùng tạm rời xa màn hình điện thoại cá nhân để cùng nhau đọc một cuốn sách. Đó có thể là những trang sử hào hùng về cha ông, là câu chuyện về người anh hùng trẻ tuổi Trần Quốc Toản với điển tích bóp nát quả cam vì nợ nước thù nhà, hay những tác phẩm văn học dân gian đậm đà bản sắc. Sau giờ đọc, hoạt động tiếp theo được thực hiện là việc lan tỏa giá trị của trang sách lên không gian mạng. Các thành viên sẽ cùng chọn ra những câu nói ấn tượng nhất, những thông điệp thông thái nhất để thiết kế thành các bức ảnh trích dẫn đẹp mắt, chia sẻ lên trang cá nhân kèm theo những dòng cảm nhận ngắn.

Đặc biệt, điểm nhấn sáng tạo mang tính đột phá của dự án “Kết nối gia đình” là việc sản xuất các đoạn video ngắn hoặc nội dung âm thanh (podcast) định dạng Reels, TikTok hay Shorts. Trong các thước phim ấy, người xem sẽ không thấy những bài giảng đạo đức khô khan, mà là cảnh tượng ấm áp khi bố mẹ giảng giải cho con nghe ý nghĩa sâu xa của một điển tích lịch sử, hoặc thú vị hơn là màn “phỏng vấn” ngược lại của cha mẹ dành cho con cái. Những câu hỏi gợi mở của bố mẹ như: “Nếu là Trần Quốc Toản ở bến Bình Than lúc ấy, con sẽ làm gì?” sẽ kích thích tư duy phản biện, sự hồn nhiên nhưng sâu sắc của trẻ thơ. Những thước phim ngắn này hứa hẹn tạo nên những nội dung số vô cùng chân thực, mang giá trị giáo dục cao và có sức lay động lòng người mạnh mẽ trên các nền tảng mạng xã hội. Dự kiến khi dự án đi vào thực tế, kết quả đạt được sẽ tạo ra những chuyển biến sâu sắc cả về định lượng lẫn định tính. Về mặt con số, mỗi gia đình tham gia sẽ xây dựng được thói quen đọc sách bền vững suốt năm mươi hai tuần trong năm, tạo ra một kho tàng hàng trăm bài viết và video ngắn chứa đựng giá trị văn hóa thuần Việt trên không gian mạng, thu hút hàng ngàn lượt tương tác và thúc đẩy các gia đình khác cùng học tập theo.

Về mặt giá trị lâu dài, hành động này giúp các em học sinh phát triển toàn diện từ tư duy ngôn ngữ, sự tự tin biểu đạt quan điểm trước ống kính cho đến lòng thấu cảm. Quan trọng hơn cả, việc được nghe cha mẹ kể về lịch sử, được cùng cha mẹ lật mở từng trang sách sẽ giúp những giá trị tốt đẹp của dân tộc như tinh thần yêu nước, lòng hiếu thảo, sự kiên cường thấm sâu vào tâm thức các em một cách tự nhiên nhất. Sáng kiến này chính là minh chứng cho thấy: khi tình yêu thương gia đình được hòa quyện cùng công nghệ số, sách sẽ trở thành chiếc cầu nối vĩ đại nhất để bảo tồn và phát huy hồn cốt của dân tộc Việt Nam cho đến mai sau.

Mỗi cuốn sách mở ra là một cánh cửa dẫn đến tri thức, nuôi dưỡng tâm hồn và thắp sáng những ước mơ. Đến với “Cuộc thi Đại sứ Văn hóa đọc năm 2026”, em không chỉ mong được chia sẻ niềm yêu thích đọc sách mà còn mong lan tỏa thói quen đọc sách đến gia đình, bạn bè và cộng đồng. Em tin rằng, mỗi trang sách hôm nay sẽ góp phần vun đắp nên những công dân có tri thức, nhân ái và trách nhiệm trong tương lai. Dù có trở thành Đại sứ Văn hóa đọc hay không, em vẫn sẽ tiếp tục đọc sách, lan tỏa những giá trị tốt đẹp từ sách và truyền cảm hứng để nhiều người cùng yêu sách hơn. Xin trân trọng cảm ơn Ban Giám khảo và quý độc giả!