BÁC HỒ

Đề Thi

Câu 1: Em hãy giới thiệu một cuốn sách, tác phẩm văn học mà em yêu thích ca ngợi tình yêu quê hương, đất nước và tinh thần đại đoàn kết dân tộc, qua đó khơi dậy khát vọng xây dựng đất nước Việt Nam phồn vinh, hạnh phúc.

Có một câu chuyện trong sách khiến em nhớ mãi. Trong một lần gặp các cháu thiếu nhi, Bác không hỏi các em có được điểm mười hay không, cũng không hỏi các em có quần áo đẹp hay không. Điều đầu tiên Bác hỏi là: Các cháu có ngoan không? Có chăm học không? Có giúp đỡ cha mẹ không? Có đoàn kết với bạn bè không? Những câu hỏi tưởng như rất giản dị ấy lại chứa đựng cả một triết lý giáo dục sâu sắc. Theo Bác, học giỏi là điều quan trọng, nhưng trước hết phải học làm người. Một người có tri thức mà không có đạo đức thì khó có thể trở thành người có ích cho xã hội.

Đọc cuốn sách, em nhận ra rằng tình yêu quê hương, đất nước không bắt đầu từ những điều lớn lao, mà bắt đầu từ chính những việc làm nhỏ mỗi ngày. Yêu Tổ quốc là biết giữ gìn màu xanh của hàng cây trước cổng trường. Là biết nhặt một mẩu rác bỏ đúng nơi quy định. Là biết nhường ghế cho người già trên xe buýt. Là biết nói lời cảm ơn, xin lỗi đúng lúc. Là chăm chỉ học tập để mai này góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Bác Hồ từng căn dặn: "Tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tùy theo sức của mình." Ngày còn nhỏ, em từng nghĩ yêu nước là điều gì rất lớn lao, chỉ những người lính nơi biên cương hay các nhà khoa học mới làm được. Nhưng sau khi đọc cuốn sách, em hiểu rằng mỗi học sinh đều có thể thể hiện lòng yêu nước bằng những việc rất bình dị. Mỗi bài học được chuẩn bị chu đáo, mỗi cuốn sách được nâng niu, mỗi cây xanh được chăm sóc hay mỗi hành động giúp đỡ bạn bè đều là những viên gạch nhỏ góp phần xây dựng đất nước.

Có lẽ em sẽ khoe với Bác rằng trường em có thư viện xanh, có góc đọc sách dưới tán cây, có những giờ đọc sách đầy hứng thú. Em sẽ kể với Bác rằng chúng em được học trong những lớp học khang trang, được tiếp cận máy tính, internet và nhiều cuốn sách hay. Em cũng sẽ hứa với Bác rằng chúng em sẽ không để những điều kiện tốt đẹp ấy trở nên lãng phí, mà sẽ cố gắng học tập, rèn luyện để xứng đáng với niềm tin mà Bác đã gửi gắm.

Đọc "Bác Hồ với thiếu niên nhi đồng", em không chỉ thêm yêu Bác mà còn thêm yêu quê hương mình – nơi có những cánh đồng xanh, những dòng sông hiền hòa, những mái trường ngập tiếng cười và những con người luôn biết yêu thương, đùm bọc nhau. Em hiểu rằng sức mạnh lớn nhất của dân tộc Việt Nam chính là tinh thần đại đoàn kết. Từ thời dựng nước đến hôm nay, mỗi khi đất nước gặp khó khăn, người Việt Nam lại nắm chặt tay nhau để vượt qua thử thách. Chính tinh thần ấy đã làm nên một Việt Nam kiên cường trong chiến tranh và năng động trong thời bình. Cuốn sách khép lại, nhưng trong lòng em mở ra một ước mơ. Em mơ một ngày nào đó, khi Việt Nam trở thành một đất nước phát triển, xanh hơn, đẹp hơn và hạnh phúc hơn, em có thể tự hào nói rằng: “Em đã bắt đầu hành trình ấy từ những trang sách viết về Bác Hồ, bằng sự chăm chỉ học tập và bằng những việc tốt nhỏ bé mỗi ngày.”

Mỗi lần đọc đến lời Bác căn dặn: "Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có bước tới đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các em." trái tim em lại bồi hồi. Em hiểu rằng đây không chỉ là một lời nhắn gửi dành cho thiếu nhi cách đây gần một thế kỷ, mà còn là lời nhắn gửi dành cho mỗi học sinh Việt Nam hôm nay. Em thường tự hỏi: Nếu Bác Hồ còn sống, Bác sẽ mong muốn chúng em trở thành những người như thế nào?

Hoạt Động 3