XE MÌ CŨ KĨ Những chiếc xe hủ tíu mì của người Hoa luôn làm cho mình hoài niệm về những ngày xưa cũ, chiếc xe hủ tíu mì với những miếng tranh kiếng đủ màu sắc, phai dần với thời gian vẽ những trận đánh uy lực thời Tam Quốc, với nhiều ông tướng uy nghiêm cầm đao xông pha vào trận chiến hay những tích truyện xưa của người Hoa. Với nhiều người đơn thuần chỉ là những hình vẽ vô tri hay để trang trí, nhưng với mình những mảnh kính màu sắc ấy chính là một phần không thể thiếu của xe mì, nó mang linh hồn của một cộng đồng người Hoa di dân luôn luôn nhớ về quê cha đất tổ. Dưới ánh nắng ban mai hay ánh đèn vàng buổi tối, những mảng kính đỏ, xanh, vàng phản chiếu lấp lánh, tạo nên một khung cảnh vừa mộc mạc vừa ấm áp. Bên trong là những vắt mì vàng óng, nồi nước lèo nghi ngút khói, những hũ gia vị được xếp ngay ngắn và tiếng gõ bát, tiếng dao thớt hòa vào nhịp sống của khu phố. Nhớ hồi nhỏ má nói, có đi ăn thì xem cái xe mì nào nhìn nó càng cũ kĩ thì tiệm đó càng lâu năm càng ngon. Cái xe mì lụp xụp cũ kĩ nằm ở một căn nhà giữa lòng Biên Hòa, hong có một huyền thoại hoành tráng hay một truyền thuyết đô thị miêu tả, mà chỉ là một tô mì nước trong veo mang hương vị yêu thương và đầy tâm huyết của A Súc (chú) gốc người Quảng Đông họ Châu. Với đôi tay nhanh thoăng thoắt gói từng viên hoành thánh tròn trịa đều tăm tắp thả vào nồi hay xếp những viên sủi cảo một cách đầy chuyên nghiệp. Kéo ngăn tủ nhỏ trong xe mì ra, một làn khói trắng bay lên hòa tan vào không khí, những vắt mì tươi làm từ trứng được áo một lớp bột mì dày nằm ngay ngắn tròn vo thẳng đều tăm tắp cứ như một đội quân đang chuẩn bị xông pha ra trận. Mình chọn một vị trí đắc địa ngay phía mặt ngoài của xe mì, ngòi xuống dỏng đạt hô to nữa đùa nữa thiệt: A Súc cho con “ U như kỹ ” A Súc ngó mình hài hước đáp: Nay mày đặt nói láy chữ đồ ha, rồi cho quỷ nhỏ một phần mì khô nhiều bò viên! Ngồi chỗ này đắc địa thiệt được thấy A Súc nấu ngay trước mặt, nói không phải ra oai chứ ngồi xem như thế này cho khác gì được ăn “ Omakase” trong một nhà hàng Nhật Bản năm sao đắt tiền đâu, chỉ khác là nó mang một nét đặc biệt hơn rất nhiều. A Súc nhanh tay kéo tủ chóp lấy hai vắt mì rồi thảy vào nồi nước đang sôi sùng sục, khói bóc lên nghi ngút làm mở cả kính, lấy cái vợt lên A Súc thảy mì lên cao 3,4 lần cho ráo nước rồi nhanh tay lấy tô hứng và thế là 2 vắt mì đã nằm gọn gàng trong chiếc tô bằng gốm cổ cổ, cứ như ông vừa trụng mì vừa biểu diễn một bài quyền của Thiếu Lâm Tự, xịt một loại sốt màu đen mà được Súc gọi bằng “xì dầu Càng Long”. Loại xì dầu được cho là ăn xong thì vua Càng Long cũng phải đứng dậy nhún nhảy, sợi mì được trộn thấm đẫm trong loại nước sốt đặc biệt này rồi thêm vài cục tóp mỡ béo ú và tỏi phi thơm lừng rồi đặt trước mặt mình. Những viên bò viên tròn vo như những quả bóng được thả vào nồi rồi vớt ra cùng với chén nước súp trong veo thế là đầy đủ một combo hủy diệt mọi thứ. Mình là một đứa nghiện mì, đặc biệt là mì khô trộn, mình có thể khẳng định rằng mì là một tinh hoa ẩm thực đỉnh nhất quả địa cầu này. Nhưng mì thôi thì chưa đỉnh, để một món ăn đầy đủ những mĩ vị của nhân gian thì chén nước chấm không thể nào thiếu được. Sa tế, xì dầu, tương ớt và một loại giấm đặc biệt “giấm tiều”. Một loại giấm truyền thống đặc trưng của ẩm thực Trung Hoa. Đây là loại giấm, có mùi thơm nồng của thảo mộc, vị chua dịu đặc trưng mà không có vị
chua mạnh như chanh, hòa quyện cùng các gia vị tạo ra một loại nước chấm ngon tuyệt. Có thể các bạn thấy nó đơn giản và bình thường nhưng khi kết hợp lại thì mang lại một sự “bình thường nhưng không hề tầm thường” đâu nha. Húp nhẹ nhàng một miếng nước, vị ngọt thanh dịu dàng không bị hậu gắt, một vị ngọt mà nhiều khi phải đánh đổi cả đời buồn vui với đủ thứ cay đắng, nghiệt ngã và mặn mà của nước mắt để đọng lại vị ngọt dịu dàng này, lơ quơ vài đủa là hết bát mì. Lạ thật có biết bao nhiêu loại mì như xá xíu, thập cẩm và muôn vàng loại khác nhưng ngần ấy năm mình chỉ ăn mỗi bò viên, chắc có lẽ vì nó tròn trịa, nhắc nhỡ mình đừng để những ngày tháng trôi qua mà để lòng mình méo mó, góc cạnh, để rồi làm đau người khác rồi tự làm xước mình, để sự yêu thương là sự trọn vẹn và tròn trịa nhất. Mình nghĩ rằng những mảnh tranh kiếng trên những xe mì người Hoa thật ra là những mảnh kiếng soi. Soi cuộc đời những lúc vui buồn và cả những thăng trầm của cuộc sống, mỗi bức tranh mỗi đường cắt mỗi màu sắc cũng giống như một thước phim về cuộc đời của con người chúng ta… Cũng như xe mì của A Súc để rồi mai đây không biết ai sẽ là người tiếp tục gìn giữ những tâm huyết vào từng tô mì của chú. Một nghệ sĩ già với buổi trình diễn hơn 60 năm cuộc đời. Chiếc xe mì cũ dần theo thời gian nó như một phần minh chứng cuộc đời của biết bao nhiêu thế hệ già, trẻ, lớn, bé đã từng ăn qua. Đôi khi A Súc chỉ thấy những cô cậu bé ăn sạch bát mì của mình rồi cười tươi khoái chí thì chẳng cần tiệm mì của mình phải ghi danh sử sách. Dù sử sách có hàng hà xa số thời xửa xưa thì cũng không thể nào ghi chép hết lòng người, nhưng những chiếc xe mì cũ kĩ và mộc mạc đi qua nắng mưa, bụi gió, và vẫn âm thầm ghi lại những thước phim cuộc đời của mỗi con người chúng ta. Xe mì cũ kĩ mang câu chuyện bình dị là như thế chỉ cần một chiều bạn không biết ăn gì hay muốn đi ăn ở đâu đó thì cần hú mình: “ Fát! Đi ăn mì đi, đọc xong tự nhiên muốn ăn mì, thèm quá! ”. Hoặc mình sẽ rủ bạn: “Ê! Đi ăn mì Hoa đi”. Một câu nói đơn giản nhưng thấm đẫm như từng sợi mì yêu thương. __A Fát và những câu chuyện…….