1
2TIA SÁNG THẤT LẠC 3 4 Copyright @ by Vo Thuc Uyen Bản quyền tác phẩm: Louis - Pierre và Công ty Cổ phần Squid Studio năm 2026. In 2000 cuốn, khổ 19x24cm Tại công ty Cổ phần thương mại In Phát 441/31 Điện Biên Phủ, Thạnh Mỹ Tây, TP. Hồ Chí Minh
Đại dương trong mắt những kẻ mộng mơ không đơn thuần là một khối nước khổng lồ mông quạnh. Nơi ấy tựa như một tòa tháp ngút ngàn, mà mỗi tầng nước sâu lại cất giấu một định mệnh khác nhau. Giữa lòng vực thẳm này, biển cả bị chia cắt thành hai thế giới hoàn toàn biệt lập—nơi hai tộc người cá tuy cùng nương náu dưới một bầu trời nước, nhưng lại luôn nhìn nhau bằng ánh mắt dè chừng và nuôi dưỡng nỗi kinh sợ vô hình. 21 TIA SÁNG THẤT LẠC
Tầng cao nhất là Vịnh Pha lê của tộc Mermaid. Ở đó, nước trong như ngọc, những rặng san hô màu hồng phấn và nắng vàng kết thành những dải lụa mềm mại. Tộc Mermaid sống trong ánh sáng, họ có đôi mắt đa sắc như những viên kẹo mút, có những chiếc vây cá lộng lẫy đầy sắc màu và giọng hát lảnh lót khiến người ta tưởng như tiếng chuông gió vừa rung lên trong gió sớm. Họ sống trong ánh sáng và dệt những sợi nắng rơi thành tơ lụa. 3 TIA SÁNG THẤT LẠC
4
5 TIA SÁNG THẤT LẠC
Nhưng tận sâu dưới mặt nước lung linh ấy, nơi ánh sáng kiệt sức không còn bò tới được, là Lãnh địa Vô sắc của tộc Siren. Ở đây, vạn vật chỉ còn là những mảng màu đen chì, đỏ thẫm và tím than buồn bã, nấp đằng sau những rặng đá nhọn hoắt, những vực thẳm đen kịt tồn tại những mối nguy hiểm tiềm tàng đe dọa sự sống nơi đây. 6
7 TIA SÁNG THẤT LẠC
Trái ngược với tộc Mermaid thường quần tụ trong những thành trì san hô lộng lẫy, tộc nhân Siren chọn cho mình một định mệnh cô độc. Họ sống rải rác thành từng nhóm nhỏ hoặc ẩn mình đơn độc giữa lòng biển lạnh. Đó là sự hy sinh thầm lặng từ ngàn đời: Họ chấp nhận chia ly để khi những quái thú khổng lồ thức giấc và tấn công, hiểm nguy sẽ không thể đổ ập xuống toàn bộ tộc nguồn khỏi sự tuyệt diệt. 8
Tộc Siren không sở hữu tiếng hát mê hoặc như lời đồn đại của những kẻ trên cạn, họ trò chuyện bằng ngôn ngữ của tần số và những luồng rung động khẽ khàng chạy dọc làn da nhám sỏi. Giữa lòng đại dương tăm tối, họ ‘nhìn’ thế giới không bằng đôi mắt, mà bằng từng thớ da, bằng những chiếc vây gai góc, để lắng nghe và cảm nhận từng nhịp đập của biển khơi sâu thẳm. 9 TIA SÁNG THẤT LẠC
10
11 TIA SÁNG THẤT LẠC
Vào một đêm cuồng phong, biển khơi bỗng trở nên nôn nóng và cáu kỉnh. Một tổ kén bạc chứa đựng linh hồn nhỏ bé của Mermaid bị dòng hải lưu độc ác bóc tách khỏi rặng san hô, dường như muốn ném thẳng tất thảy xuống vực thẳm tối tăm. Người mẹ, trong cơn sóng dữ, đã không kịp giật lấy đứa con từ tay của biển cả. 12
Dưới đáy vực đặc quánh, nơi những rặng đá ngầm đen kịt dựng đứng như phế tích cổ, một đàn cá nhỏ giật mình kinh động, hoảng loạn kéo nhau bơi tán loạn vào bóng đêm. Nhưng quả trứng ấy vẫn cứ thế rơi xuống, như một vệt sao băng cô độc đâm xuy- ên qua màn đêm vĩnh hằng của đại dương, hướng thẳng về phía những xúc tu to lớn nhưng đang dang rộng đầy dịu dàng—vòng tay bao bọc của bà mực Kraken. 13 TIA SÁNG THẤT LẠC
14
Quả trứng bạc được bọc cẩn thận trong những lớp lá tảo biển mềm mại, rơi xuống cùng một chiếc vòng cổ pha lê tỏa sáng lấp lánh. Chúng nằm cạnh nhau dưới đáy vực sâu, lặng lẽ lan tỏa một thứ ánh sáng tuy yếu ớt nhưng đầy kiêu hãnh giữa màn đêm. Bà Kraken nâng niu hai báu vật ấy bằng đôi tay gầy guộc, thô ráp—đôi bàn tay vốn cả đời chỉ quen chạm vào xương cá và đá lạnh vùng biển dữ. - ‘Biển gửi con đến đây, nghĩa là bóng tối này sẽ bảo bọc ngươi,’ bà thầm thì, giọng trầm đục như tiếng vọng từ lòng đất cổ xưa.” 15 TIA SÁNG THẤT LẠC
16
Vài ngày sau, lớp vỏ bạc vang lên những tiếng tí tách thanh mảnh rồi khẽ khàng nứt vỡ. Bước ra từ ánh sáng diệu kỳ ấy là một bé gái Mermaid với chiếc đuôi mang sắc đỏ rực rỡ, lộng lẫy như một ngọn lửa thuần khiết - đối lập hoàn toàn với thế giới u tối, tịch mịch xung quanh. Cô bé hé mở đôi mắt trong veo, cất tiếng cười ngây thơ sưởi ấm cả màn đêm lạnh giá. Ôm sinh linh bé bỏng ấy vào lòng, bà mực Kraken dịu dàng đặt tên cho em là Alita. 17 TIA SÁNG THẤT LẠC
18
19 TIA SÁNG THẤT LẠC
Giữa đáy vực quanh năm tăm tối, bầy con của biển cả vốn chẳng hề biết đến ánh sáng. Đôi mắt họ cứ thế lịm dần đi, trở nên yếu ớt và đục ngầu như sương khói. Đổi lại, tạo hóa ban cho họ thứ cảm quan sóng âm nhạy bén cùng làn da xám xịt, dày dặn và xù xì thứ giáp trụ hoàn hảo giúp họ hòa tan vào bóng đêm để săn mồi và trốn khỏi nanh vuốt của đại kình dữ tợn. Nhưng Alita lại là một định mệnh lạc loài đầy khác biệt. Em không có làn da tro tàn, không mang đôi mắt mờ đục, cũng chẳng thể cất tiếng phóng ra những luồng sóng âm làm vỡ nát đá ngầm như những đứa trẻ Siren đồng trang lứa. Đôi vây cá của em mỏng manh, mềm mại đến tội ng- hiệp giữa vùng biển dữ. Vậy mà, Alita cứ thế lớn lên, rực rỡ và ấm áp như một đốm lửa nhỏ sưởi ấm cả vực sâu lạnh lẽo. tối vĩnh hằng. Thế giới của Alita chưa từng biết đến khái niệm ‘buổi sáng’ theo cái cách mặt trời thức giấc và rọi những tia nắng đầu tiên qua khung cửa sổ. Ở nơi Lãnh địa Vô sắc lửng lơ này, ngày mới chỉ thực sự bắt đầu khi những đàn cá lồng đèn rủ nhau đồng loạt thắp sáng chiếc ‘bóng đèn’ kỳ diệu trên đỉnh đầu để lên đường kiếm ăn, biến lòng biển sâu thẳm thành một thành phố hoa lệ lên đèn muộn. 20
Nhưng điều khiến Alita say mê nhất chính là những cụm hải quỳ dạ quang lấp lánh. Chúng xòe nở những chiếc xúc tu mềm mại như những sợi tơ nhuộm đủ sắc màu của màn đêm, để rồi thỉnh thoảng lại rụt rè co rúm mình lại khi một chú cá nhỏ vô tình lướt qua chạm vào.” Ở đó còn có những “khu vườn đá” – nơi những loài san hô đen sần sùi mọc lên như những lâu đài cổ tích bị bỏ hoang, những con tàu đắm đáng sợ của loài người tồn tại, ... Alita thường cùng Gal và Vang - những người bạn thân nhất của nàng dưới đáy biển - trốn vào đó để chơi trốn tìm. 21 TIA SÁNG THẤT LẠC
22
Họ lớn lên cùng nhau, nâng niu những dị biệt của nhau như những nốt nhạc đối lập dệt nên một bản hòa ca tuyệt diệu. Vang sở hữu đôi vây tím lấp lánh tựa cánh cá chuồn. Mỗi lần cô bé phóng luồng sóng âm vào đá thạch anh, một xung động mạnh mẽ sẽ dội vang qua các kẽ đá - đó là thứ vũ khí kiêu hãnh giúp cô răn đe lũ cá dữ săn mồi. 23 TIA SÁNG THẤT LẠC
Còn Gal, cậu bạn Siren mang vẻ ngoài gồ ghề đầy gai nhọn, lại là một ‘nghệ sĩ’ vụng về. Gal có thể gọt giũa đá ngầm thành hình sứa biển, nhưng luôn làm đứt tung mỗi khi cố đan một sợi tảo mảnh mai. Thế nhưng, cậu thiếu niên gai góc ấy lại luôn đủ kiên nhẫn để ngồi lặng lẽ hàng giờ, học cách dệt tảo từ đôi tay mềm mại của Alita. Sự thô ráp của Siren và nét mềm mại của Mermaid cứ thế đan quyện, kết thành một tình bạn bền chắc hơn cả đá ngầm vạn năm.” 24
25 TIA SÁNG THẤT LẠC
Có những ngày, cả nhóm bạn cùng nhau đi thu hoạch hạt phù du phát sáng, hoặc đi thu thập những viên tinh thạch lấp lánh trong các hang động dưới vực sâu. Alita sẽ dùng tơ tảo bẹ đan thành những chiếc túi lưới nhỏ xíu. Họ bơi qua những rặng san hô sâu, gom những viên đá sáng li ti vào túi. - "Để làm gì hả Alita?" - Gal hỏi, giọng trầm đục. - “Để thắp sáng hang động của bà Kraken chứ sao! Bà đã lớn tuổi rồi, mắt lại mờ, tụi mình phải đem ‘ánh sáng’ xuống cho bà chứ.” 26
Bà Kraken thường ngồi trên một phiến đá phẳng, nhìn lũ trẻ đùa nghịch bằng đôi mắt hổ phách ấm áp. Bà không ngăn cản Alita mang "ánh sáng" vào bóng tối, vì bà hiểu rằng, sự sống không nằm ở việc nơi đó có bao nhiêu phần trăm ánh sáng, mà nằm ở chỗ người ta có đủ ấm áp để che chở cho nhau hay không. Những đứa trẻ cứ thế nương tựa nhau mà lớn lên từng ngày, lớn lên trong những tiếng cười đùa vang vọng dưới đáy đại dương. 27 TIA SÁNG THẤT LẠC
28
Mùa hè năm ấy, khi những dòng hải lưu ấm áp ghé thăm vực thẳm, Alita đã bước vào tuổi thiếu niên. Khát khao được chạm vào mặt biển trong cô trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết, nhất là khi cô luôn nhớ lời bà Mực kể rằng mình vốn thuộc về thế giới xa xôi phía trên kia. Chờ đợi ngày chiếc đuôi bé nhỏ đủ cứng cáp, cô quyết tâm tự mình đi tìm câu trả lời: Liệu mặt biển có lộng lẫy như cô hằng tưởng tượng? 29 TIA SÁNG THẤT LẠC
Nhìn Alita háo hức chuẩn bị hành trình, bà Kraken vừa mừng cho cô, nhưng trong lòng lại len lỏi một nỗi lo âu thầm kín. Bà ngỏ ý muốn cùng Alita bơi về phía ánh sáng, bởi bà hiểu đây có thể là lần cuối cùng còn được ở bên đứa cháu bé bỏng, trước khi em trở về nơi mình thực sự thuộc về. Trái lại, Gal và Vang chẳng mảy may lo lắng; cả hai đều vô cùng phấn khích khi được đồng hành cùng cô bạn thân trong chuyến phiêu lưu để đời. 30
31 TIA SÁNG THẤT LẠC
Mọi người cùng hướng lên mặt nước, áp suất giảm dần, và màu đen của vực thẳm chuyển sang xanh Indigo, rồi xanh ngọc bích rực rỡ. Lần đầu tiên, Alita nhìn thấy ánh sáng thật sự, nó không yếu ớt như những con sứa, con cá nhỏ hay hải quỳ và những phù du dưới đáy biển, mà nó rực rỡ, mạnh mẽ tới mức khiến cho lồng ngực cô rung động không ngừng. Rặng san hô hiện ra như một bảng màu bị đổ tràn: hồng, cam, lục, lam, ... những màu sắc sặc sỡ này vừa khiến cô bất ngờ, vừa khiến tâm hồn vô vô thức cảm thấy hạnh phúc. 32
33 TIA SÁNG THẤT LẠC
Khi áp suất nặng nề chợt tan biến, một thế giới diệu kỳ mở ra trước mắt Alita. Nàng ngỡ ngàng dừng lại, lặng im ngắm nhìn mặt biển bao la đang rực lên thứ ánh sáng lộng lẫy của buổi hoàng hôn đỏ thẫm - một sắc màu kiêu kỳ mà nơi đáy vực sâu tăm tối chưa từng được biết đến. Giữa khung cảnh huyền ảo ấy, Alita ngỡ ngàngnhận ra những sinh linh mang dáng dấp giống hệt mình. Họ sở hữu mái tóc mềm tựa tơ lụa thướt tha và những chiếc đuôi kết bằng ngọc trai lấp lánh, phản chiếu ánh tà dương rực rỡ. Bên vịnh đá hoang sơ, các nàng mỹ nhân ngư đang thong thả chải chuốt suối tóc bồng bềnh, cất tiếng cười khanh khách trong trẻo như chuông bạc. 34
Lấy hết can đảm, Alita nhẹ nhàng nắm tay Vang cùng tiến về phía vịnh đá. Thế nhưng, vừa trông thấy Alita đi cùng những tộc nhân Siren mang hình thù gồ ghề, kỳ dị phía sau, các mỹ nhân ngư liền hoảng sợ kinh hoàng. Họ hét lên đầy cảnh giác, ra sức ngăn cản vì nỗi khiếp sợ rằng những “quái vật nơi vực thẳm” tăm tối sẽ tấn công bờ cõi bình yên của mình. Đứng trước sự xua đuổi tuyệt tình của tộc nhân, Alita không một chút sợ hãi. Nàng lập tức bơi lên phía trước, dang tay che chở cho Vang. Alita hắng giọng, cất lên tiếng nói trong trẻo và vững vàng: - “Chúng con đến đây tuyệt không mang ác ý! Các bạn của con chỉ muốn giúp con tìm lại người thân của mình mà thôi, xin mọi người đừng xua đuổi chúng con!” 35 TIA SÁNG THẤT LẠC
36
Khi nhìn thấy Alita bơi đến với gương mặt giống hệt mình, người mẹ Mermaid vỡ òa, ôm chặt lấy cô sau bao năm dài xa cách. Alita khẽ nắm tay mẹ, kéo bà lại gần những người bạn Siren, rồi dịu dàng dắt tay bà mực Kraken. Nàng nghiêng đầu, cất lời run run vì xúc động: -“Mẹ ơi, ánh sáng nơi đây thật lộng lẫy. Nhưng dưới vực sâu tăm tối kia, con đã được nuôi nấng bởi những trái tim lấp lánh hơn cả kim cương. Con là đứa con của cả ánh sáng lẫn bóng tối.” 37 TIA SÁNG THẤT LẠC
38
Cuộc đoàn tụ ấy không chỉ ngập tràn nụ cười, mà còn là sự hòa giải cho những định kiến thiên niên kỷ. Tộc Mermaid không còn gọi Siren là “quái vật bóng đêm”, và tộc Siren cũng không còn xem những người cá phía trên là kẻ xa lạ phù phiếm. Một giao ước chưa từng có đã được hình thành. Tộc Mermaid học cách nhìn sâu vào vực thẳm để thấy sự ấm áp trong bóng tối, còn tộc Si- ren học cách vươn lên để cảm nhận hơi ấm mặt trời trên làn da nhám sỏi. 39 TIA SÁNG THẤT LẠC
40
41 TIA SÁNG THẤT LẠC
Thế rồi từ đó, từ nơi vực thẳm vạn trượng tối tăm, các tộc nhân Siren cũng rủ nhau rẽ nước vươn lên. Họ lặng đi trước khung cảnh huy hoàng của trần thế, nơi những tia nắng ấm áp và lấp lánh càng đẹp hơn khi được dệt nên từ chính đôi bàn tay mềm mại, đầy phép màu của các nàng mỹ nhân ngư. Bóng tối và ánh sáng, Siren và Mermaid, từ đây đã không còn khoảng cách, họ cùng nhau hòa ca dưới ánh đại dương thanh bình. 42
43
Vào những ngày trời trong mây tạnh, khi mặt biển bao la khoác lên mình chiếc áo dệt bằng muôn trùng sóng bạc, Alita tự do bơi lội, tiếng cười trong trẻo hòa vào sóng biển bên người mẹ thân yêu sau bao năm dài cách biệt. Nhưng khi trăng lên, khi mặt biển trở nên tĩnh lặng và bí ẩn, Alita lại lặn xuống thật sâu, mang theo những sợi tơ nắng để trang trí cho hang động của Bà Mực, và cùng gặp gỡ, cùng nô đùa, trò chuyện với những người bạn thân thiết nhất mà cô từng có. 44
Ký ức của Alita về tộc Siren không phải là những gì đáng sợ. Đó là mùi của suối khoáng nóng bốc lên từ lòng đất, nồng nồng vị muối và lưu huỳnh nhưng lại cực kỳ dễ chịu. Đó là tiếng "hát" bằng da thịt mà cô cảm nhận được mỗi khi bà Kraken ôm cô vào lòng trước khi đi ngủ. Ở thế giới ấy, Alita học được một điều mà có lẽ những người cá sống trên rặng san hô rực rỡ không bao giờ biết: Vẻ đẹp thực sự đôi khi nấp rất kỹ sau những đôi mắt mờ đục, những thước da sần sùi. Hạt nắng năm xưa nay đã nở hoa - một đóa hoa lạ lùng mang sắc màu của san hô nhưng có sức mạnh bền bỉ của đá ngầm. Câu chuyện của Alita nhắc nhở chúng ta rằng: Nhà không phải là nơi ta sinh ra, mà là nơi trái tim ta tìm thấy sự bình yên. 45 TIA SÁNG THẤT LẠC
46
52TIA SÁNG THẤT LẠC 47 Linh Chiểu - TP. Hồ Chí Minh Tel & Fax: 024.382222135 Website: Squidstudio.com Squidstudio@gmail.comunity Chịu trách nhiệm xuất bản: Giám đóc - Tổng biên tập VÕ THỤC UYÊN In cuốn khổ 19x24 cm - Tại Squid Studio Phiên bản đặc biệt bởi Võ Thục Uyên minh họa 196 Pasteur, Phường 6, Quận 3, TP Hồ Chí Minh Bìa Chế bản Sửa bản in : VÕ THỤC UYÊN : SQUID STUDIO : SQUID STUDIO XUẤT BẢN THEO HỢP ĐỒNG SỬ DỤNG TÁC PHẨM CỦA SQUID STUDIO NĂM 2026.
53
54TIA SÁNG THẤT LẠC